“Em có phải là học trò yêu thích nhất của thầy không?”

BBT: “Em có phải là học trò yêu thích nhất của thầy không?” – Bạn đã bao giờ nhận được câu hỏi như thế này từ học trò chưa? Bạn thấy đây là một câu hỏi nghiêm túc hay chỉ là đùa giỡn? Bạn đã nghĩ đến câu trả lời cho nó chưa hay chỉ lặng lẽ bỏ qua và tiếp tục bài giảng?

Câu hỏi tưởng chừng như có vẻ đơn giản nhưng nó cũng góp một phần vào thành công trong quản lý lớp học của người giáo viên đấy. Hãy cùng FLC xem đâu là cách tiếp cận và trả lời câu hỏi này một cách hợp tình hợp lý nhất nhé, từ đó giúp bạn hiểu hơn về tâm lý người học nhằm quản lý lớp học hiệu quả hơn.


Câu hỏi này xuất hiện khá thường xuyên nên bạn cần có sẵn câu trả lời.

Câu hỏi này thường đến bất ngờ ngay cả khi bạn biết bạn sắp được hỏi.

Bạn đi vòng quanh phòng học, xử lý hàng trăm việc linh tinh để giữ lớp hoạt động suông sẻ.  Bạn mỉm cười vợi một học viên, có thể bạn đang khen ngợi về một chút sáng tạo trong học tập, và người này vỗ vai bạn và hỏi “Em có phải là học trò yêu thích của thầy không?”

Hàng nhiều năm, tôi vẫn thường  gật đầu và nói ”Dĩ nhiên rồi!” và tôi sẽ quay sang người ngồi gần đó  và diễn kịch câm một cách cường điệu “Không hẳn thế đâu – chính là bạn đấy!”  Người học sinh kia sẽ phản đối, và tôi đưa hai ngón tay cái lên về phía hai người và cười toét miệng. Tất cả học sinh ngồi gần đấy đều cười to.

Nhưng một ngày nọ  vì một lý do nào đó hoạt động của tôi trong lớp học bỗng nhiên bị tắt nghẽn và tiếng cười sau đó bỗng tắt ngấm. Tôi thấy lo lắng. Phải chăng công việc quen thuộc của tôi đã trở nên nhàm chán?

Để tìm lời khuyên, tôi quyết định lấy ý kiến từ mạng xã hội để có phản hồi tốt hơn, và tôi đăng tải trên Twitter những lời sau:

Tôi thường  hay gặp câu hỏi  sau và tôi muốn biết câu trả lơì tốt nhất: “Em có phải là học trò yêu thích nhất của thầy không?”

Câu trả lời sai hay đúng đều được chấp nhận. Chỉ cần cho tôi biết cái nào là cái nào.

Câu trả lời đầu tiên tôi nhận được từ @classwords chỉ gồm 2 từ “Đã từng” tôi cười to lên. Lúc đầu tôi cho là câu nói đùa, nhưng sau khi nhận được nhiều câu hồi đáp tôi thấy rằng kiểu châm biếm này là phương pháp ưa thích của nhiều giáo viên.

Khoảng một nửa số câu phản hồi theo cách này chọn một phiên bản ảm đạm hơn là cái mỉm cười cường điệu của tôi làm học sinh cười to  vì đã đặt câu hỏi đó. Họ nhanh chóng nhận ra một mối quan hệ tin cậy là điều kiện thiết yếu cho sự hài hước như vậy, nếu không học sinh sẽ cảm thấy bị cô lập và tổn thương. Tuy nhiên với một nền tảng phù hợp, có thể dễ dàng thấy rằng sự rung động này có thể chinh phục một lớp học toàn là thanh thiếu niên.

Tuy nhiên, không phải giáo viên nào cũng theo cách này. Khi các thông tin trên Twitter đến dồn dập  suốt ngày thứ sáu  và tiếp tục kéo dài  đến thứ bảy câu trả lời toả ra nhiều nhánh , lấp đầy thông báo của tôi. Tôi để ý thấy có 2 kiểu trả lời khác. Tất cả đều quý giá  khiến tôi tự hỏi phải chăng mở rộng  cách giao tiếp  có ích cho môi trường lớp học của tôi. Cho phép tôi  trình bày chi tiết các nét chính của 3 cách tiếp cận dưới đây.

CÁCH TIẾP CẬN NGHIÊM TÚC

Câu trả lời trái ngược với câu ”Đã từng” xuất hiện khá thường xuyên – một sự nghiêm túc có dụng ý  cho học sinh thấy một sự chấp nhận vô điều kiện. Đó là lá phiếu thuộc thiểu số  nhưng số lượng  khá lớn, được minh hoạ qua câu trả lời của @jharrisl: “Em không chỉ là một học sinh được yêu thích. Em là một trong số người tôi  yêu thích. Chấm hết.” Người này còn cảnh báo rằng “trẻ con không có óc châm biếm nhạy bén khi tìm kiếm sự xác thực”.

Đó là lời đáng nhớ đối với tôi. Có lẽ cách tôi cường điệu khi nói “dĩ nhiên rồi!” và cái lắc đầu sau đó có tác dụng tốt đối với một loại học sinh nhưng lại không hiệu quả đối với loại học sinh khác. Có lẽ tôi cần phải diễn giải khoảnh khắc ấy tốt hơn . Đó không phải là phản xạ tự nhiên nhưng  sự cảm kích chân thực con người đang phát triển đứng ở trước tôi có thể dùng  biện minh trong một số tình huống.

Một câu trả lời khác từ @mtkb2b, làm rõ luận điểm này.  Người này chỉ ra rằng  nếu giáo viên đối xử với tất cả học sinh như thể họ là những người được yêu thích thì câu trả lời trung thực luôn luôn là “ phải!” Điều này đòi hỏi một sự tương tác, dĩ nhiên – một cố gắng để thương yêu  tất cả học sinh mà chúng ta quan tâm ngay cả những ngày chúng ta không cảm thấy như vậy. Tuy  nhiên thái độ này là điều chúng ta nên hướng đến. Việc nó giúp chúng ta  thoát khỏi một câu hỏi khó thật ra  chỉ là lớp kem phủ trên mặt bánh.

CÁCH TIẾP CẬN CHÂM BIẾM

Tuy nhiên đối với thanh thiếu niên lớn hơn, phần lớn giáo viên đồng ý rằng nên chọn một câu trả lời châm biếm. Một câu trả lời quý giá đến từ @sage_stage:”Không đâu!Em là người thứ hai” “Vậy ai là người thứ nhất?” “Tất cả mọi người khác!” Dù gì đi nữa, câu trả lời này nhận được nhiều lượt thích hơn tất cả câu trả lời khác.

Một đề nghị từ @the_nerdy_geek  là nói thật to “Đúng rồi, nhưng đừng nói cho ai biết nhé!”

Tôi dễ dàng nhận biết câu trả lời này sẽ gây một tràng cười lớn. Một ý tưởng khác được lâp lại trong nhiều câu trả lời châm biếm khác được @ZingerLearns ghi lại một cách hoàn hảo:”Không. Tôi chẳng thích em nào hết!”

Kiểu  trả lời này không cần phải giải thích nhiều. Thật dễ nhận thấy một chút châm biếm  được truyền tải đúng cách có thể gắn kết giáo viên và học sinh như thế nào. Bạn có thể thực tập với bạn bè của mình trước.

CÁCH TIẾP CẬN DUNG HOÀ

Nhóm giáo viên thứ ba cố gắng kết nối sự châm biếm và cảm xúc chân thật bằng cách nói lên một điều gì đấy hoàn toàn đúng nhưng lại khôi hài một cách vô tư.

Tôi thấy có một chiến thuật được chia sẻ nhiều và được @KristenASimmers  nắm bắt trong câu trả lời của mình. “ Tôi thích câu hỏi này và luôn cố gắng trả lời thật đặc biệt: “Em là Nikola Tesla 9 tuổi, người tôi yêu thích,chuyên gia từ Israel muốn cứu cả thế giới ngay lập tức”. Một câu trả lời khôi hài nhưng không kém nghiêm túc đến từ @remysmom7 “Hôm nay, ngay lúc này, em là học sinh tôi yêu thích nhất. Ngày mai nhớ kiểm tra lại với tôi nhé!”

Một câu trả lời khác từ  @EspoLearns “ Em đúng là học sinh tôi yêu thích nhất cho đến khi người kế tiếp đặt câu hỏi này với tôi!”                                                                                                                                                                      Đó là một sự cân bằng mong manh mà thoạt đầu tôi thấy hơi khó hiểu; Tuy nhiên, khi các câu trả lời đến nhiều hơn, tôi đã thấy vẻ đẹp trong chiến thuật này. Sự pha trộn giữa hài hước và sự thật dường như phù hợp với hầu hết học sinh. Nếu bạn  buộc phải chọn một cách để trả lời, đây có thể là cách  trả lời bạn nên chọn.


Tác giả: Jay Wamsted

Nguồn: Am I your favourite student?

Dịch giả: Nguyễn Bích Hạnh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.